Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Tăng Quảng Hiền Văn (II)

 

Đình tài thê phượng trúc, trì dưỡng hóa long ngư

Tương phùng bất ẩm không quy khứ, động khẩu đào hoa dã tiếu nhơn
Gặp nhau chẳng cất chén mời, hoa đào trước động cười người về không
*
Hồng phấn giai nhân hưu sử lão, phong lưu lãng tử mạc giáo bần
Má hồng người đẹp đừng già sớm, du tử hào hoa chớ có nghèo
*
Tại gia bất hội nghinh tân khách, xuất ngoại phương tri thiểu chủ nhân
Ở nhà khách khứa chẳng mời, ra ngoài mới biết ít người mời ta
*
Hoàng kim vô giả, a ngụy vô chân
Không giả chỉ có vàng ròng, những kẻ nịnh hót đừng mong thật thà
*
Khách lai chủ bất cố , ưng khủng thị si nhân
Khách vào chủ chả ngó ngàng, e là kẻ đó thuộc hàng ngây ngô
*
Bần cư náo thị vô nhân vấn, phú tại thâm sơn hữu viễn thân
Nghèo ở chợ đông không đứa hỏi, giàu nơi núi thẳm lắm người thăm
*
Thùy nhân bối hậu vô nhân thuyết, ná cá nhân tiền bất thuyết nhân
Ai vắng không nói chuyện người, thì trước người khác không ngồi nói ai
*
Hữu tiền đạo chân ngữ, vô tiền ngữ bất chân
Có tiền hễ nói người tin, không tiền nói chẳng ai tin câu nào
*
Bất tín đãn khán diên trung tửu, bôi bôi tiên khuyến hữu tiền nhân
Cứ xem bữa tiệc rượu mời, chén nào trước cũng chuốc người giàu sang
*
Náo lý hữu tiền, tĩnh xứ an thân
Chốn huyên náo dễ kiếm tiền, nơi tĩnh mịch giữ được yên
*
Lai như phong vũ, khứ tự vi trần
Đến như ào ạt gió mưa, khi đi sạch bóng như xua bụi trần
*
Trường giang hậu lãng thôi tiền lãng, thế thượng tân nhân hãn cựu nhân
Trường giang sóng sau dồn sóng trước, đời người mới phải đuổi theo xưa
Cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt, hướng dương hoa mộc tảo phùng xuân
Lầu gần mặt nước sớm trăng, cây gần ánh nắng chồi xuân nẩy nhiều
*
Tiên đáo vi quân, hậu đáo vi thần
Mạc đạo quân hành tảo, cánh hữu tảo hành nhân
Người đến trước được làm vua, người đến sau phải nhận thua làm thần
Chớ nói anh đi sớm, còn người đi sớm hơn
*
Mạc tín trực trung trực, tu phòng nhân bất nhân
Ngay trong ngay cũng đừng tin vội, mà hãy nên phòng nhân , chẳng nhân
*
Sơn trung hữu trực thụ, thế thượng vô trực nhân
Núi rừng còn có cây lên thẳng, ngay thẳng trên đời chẳng có ai
*
Tự hận chi vô diệp, mạc oán thái dương thiên (lệch lạc)
Tự giận cành ta không nảy lá, chớ hờn ánh nắng mặt trời nghiêng
*
Đại gia đô thị mệnh, bán điểm bất do nhơn
Tất cả do số mệnh, chút đỉnh chẳng do người
*
Nhất niên chi kế tại ư xuân, nhất nhật chi kế tại ư dần
Một năm lo liệu từ xuân, một ngày tính toán từ Dần tính ra
*
Nhất gia chi kế tại ư hòa, nhất sinh chi kế tại ư cần
Một nhà mạnh phải thuận hoà, một đời muốn sướng phải lo chuyên cần
*
Trách nhân chi tâm trách kỷ, thứ kỷ chi tâm thứ nhân
[恕 thứ: Suy bụng ta ra bụng người. Luận ngữ : Tử Cống vấn viết : Hữu nhất ngôn nhi khả dĩ chung thân hành chi giả hồ? Tử viết : Kỳ thứ hồ!
Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân 
Ông Tử Cống hỏi rằng : Có một chữ nào mà có thể trọn đời mình làm theo chăng ? Đức Khổng Tử đáp : Có lẽ là chữ thứ chăng ? Cái gì mà mình không muốn thì đừng làm cho người khác.]
Lấy trách người để trách mình, lấy thứ mình để thứ tình cho nhau
*
Thủ khẩu như bình, phòng ý như thành
Giữ miệng như giữ lục bình, sảy tay rơi vỡ tan tành còn chi
Giữ ý như giữ thành trì, để giặc vào lọt còn chi là thành
*
Ninh khả nhân phụ ngã, thiết mạc ngã phụ nhân
Thà cho người phụ bạc ta, nhất thiết không thể là ta phụ người
Tái tam tu trọng sự, đệ nhất mạc khi tâm
Việc làm ba bẩy đắn đo, một lần cũng chẳng tự cho dối lòng
*
Hổ sinh do khả cận, nhân thục bất kham thân
Hổ lạ còn hay gần gũi được, người quen chưa hẳn đã là thân
*
Lai thuyết thị phi giả, tiện thị thị phi nhân
Những người đến nói điều kia nọ, chính ấy con người thích nọ kia
*
Viễn thủy nan cứu cận hỏa, viễn thân bất như cận lân
Nước xa khó chữa cháy gần, người thân xa kém hương lân gần kề
*
Hữu trà hữu tửu đa huynh đệ, cấp nạn hà tằng kiến nhất nhân
Sẵn chè rượu lắm bạn bè, đến khi gặp nạn chẳng hề thấy ai
*
Nhân tình tự chỉ trương trương bạc, thế sự như kỳ cục cục tân
Tình người tựa giấy tờ tờ mỏng, việc thế như cờ ván ván thay
*
Sơn trung dã hữu thiên niên thụ, thế thượng nan phùng bách tuế nhân
Núi có cây sống ngàn năm, trên đời ít gặp cụ trăm tuổi già
*
Lực vi hưu phụ trọng, ngôn khinh mạc khuyến nhân
Sức hèn chớ vác nặng nhiều, nói không trọng lượng chớ điều khuyên ai
*
Vô tiền hưu nhập chúng, tao nạn mạc tầm thân
Không tiền chớ đến chỗ đông, gặp nạn chớ đến cậy trông thân tình
*
Bình sinh mạc tác trứu my sự, thế thượng ưng vô thiết xỉ nhân
Việc làm không có trau mày nghĩ, cuộc sống đâu có kẻ nghiến răng
*
Sĩ giả quốc chi bảo, nho vi tịch thượng trân
Kẻ sĩ, nước nhà xem vốn quý, muôn đời, thiên hạ trọng nhà nho
*
 Nhược yếu đoạn tửu pháp, tỉnh nhãn khán túy nhân
Muốn tìm thuốc chữa nghiện, khi tỉnh xem người say
*
Cầu nhân tu cầu anh hùng hán,tế nhân tu tế cấp thì vô
Cầu người chọn mặt anh hùng, giúp người giúp lúc bần cùng khốn nguy
*
Khát thời nhất trích như cam lộ, túy hậu thiêm bôi bất như vô
Khi khát một giọt như nước thánh, đã say thêm chén chẳng bằng không
Cửu trú lệnh nhân tiện, bần lai thân dã sơ
Người ở nhờ lâu thành rẻ rúng, nghèo đến nhà thân cũng hóa sơ
*
 Tửu trung bất ngữ chân quân tử, tài thượng phân minh đại trượng phu
Rượu say không nói là quân tử, tiền của phân minh ấy trượng phu
*
Xuất gia như sơ, thành Phật hữu dư
Tu hành sau trước như nhau, thì thành chính quả hoả hầu có dư
*
Tích kim thiên lượng, bất như minh giải kinh thư
Vàng đầy ngàn lạng để dành, không bằng thấu tỏ rõ rành sách kinh

Xin chào “thân nhóm”!

Sau nhiều ngày vượt qua giông bão, gia đình ta hiện nay đã khôi phục được tâm tình, tuy rằng không phải rất hảo chuyển nhưng là cơ bản, mây đen trên đầu cũng đã tán đi không ít, thật cảm tạ trời đất.

Nhân dịp thân sinh ta còn sống sau tai nạn và trở về nhà tĩnh dưỡng sau hơn 7 tháng nằm viện, ta thấy thoải mái không ít nên gửi đến quý bằng hữu, thân nhóm một bài sưu tầm về tăng quảng hiền văn – một loại ngạn ngữ thể hiên tư tưởng của Nho Giáo, Đạo Giáo, Lão Giáo, mang tính triết lý cao trong dân gian Trung Quốc. Mong rằng bài đọc này đối với công tác edit truyện của mọi người sẽ giúp ích được phần nào.

Tăng Quảng Hiền Văn (I)

 

Tương phùng
 
 
Tích thì hiền văn, hối nhữ truân truân, tập vận tăng quảng, đa kiến đa văn.
Lời hay thuở trước, răn dạy chúng ta, theo vần cóp nhặt, hiểu biết rộng ra.
*
Quan kim nghi giám cổ, vô cổ bất thành kim
Xem nay nên xét xa xưa, ngày xưa chẳng có thì giờ có đâu.
*
Tri kỷ tri bỉ , tương tâm tỷ tâm
Biết mình phải biết người ta, đem lòng mình để suy ra lòng người
*
Tửu phùng tri kỷ ẩm, thi hướng hội nhân ngâm
Gặp người tri kỷ ta nâng cốc, thơ chỉ bình ngâm mới bạn hiền
*
Tương thức mãn thiên hạ, tri tâm năng kỷ nhân
Đầy trong thiên hạ người quen biết, tri kỷ cùng ta được mấy người
*
Tương phùng hảo tự sơ tương thức, đáo lão chung vô oán hận tâm
Gặp lại vui như ngày mới biết, chẳng chút ăn năn trọn tới già
*
Cận thủy tri ngư tính, cận sơn thức điểu âm
Gần nước biết tính cá, gần núi hiểu tiếng chim
*
Dị trướng dị thoái sơn khê thủy, dị phản dị phúc tiểu nhân tâm
Đầy nhanh rút chóng suối rừng, dễ dàng tráo trở là lòng tiểu nhân
*
Vận khứ kim thành thiết, thời lai thiết tự kim
Ðộc thư tu dụng ý, nhứt tự trị thiên kim
Vận hội lỡ làng vàng hoá sắt, thời cơ may mắn sắt như vàng
Đọc sách nghiền ngẫm kỹ càng, một chữ đáng giá nghìn vàng hỡi ai
*
Phùng nhân thả thuyết tam phân thoại, vị khả toàn phao nhứt phiến tâm
Gặp nhau trò chuyện đôi câu, chớ nên gan ruột gót đầu phơi ra
*
Hữu ý tài hoa hoa bất phát, vô tâm sáp liễu liễu thành âm
Dụng ý trồng hoa hoa chẳng mọc, vô tâm cắm liễu liễu lên um
*
Họa hổ họa bì nan họa cốt, tri nhơn tri diện bất tri tâm
Hổ vẽ da khó vẽ xương, con người biết mặt biết lòng làm sao
*
Tiền tài như phấn thổ, nhân nghĩa trị thiên kim
Tiền của như đất bên đàng, nhân nghĩa mới thực ngàn vàng trong tay
*
Lưu thủy hạ than phi hữu ý, bạch vân xuất tụ bản vô tâm
Nước trôi cuối bãi đâu tình ý, mây tụ đầu non vốn tự nhiên
*
Đương thời nhược bất đăng cao vọng, thùy tín đông lưu hải dương thâm
Chẳng đứng cao để ngắm trông, nào ai tin được biển Đông sâu vời
*
Lộ dao tri mã lực, sự cửu kiến nhân tâm
Đường xa biết sưc ngựa tài, việc lâu mới thấy lòng người dở hay
*
Lưỡng nhân nhất ban tâm, hữu tiền kham mãi kim
Hai người khi đã thật lòng, có tiền nên sắm vàng ròng chả sao
*
Nhất nhân nhất ban tâm, vô tiền khan mãi châm
Mỗi người một dạ khác nhau, không tiền cũng cố mà cầu mua kim
*
Tương kiến dị đắc hảo, cửu trụ nan vi nhơn
Mới gặp nhau tốt dễ dàng, ở lâu chưa hẳn sẵn sàng vì nhau
Mã hành vô lực giai nhân sấu, nhân bất phong lưu chỉ vi bần
Ngựa không sức chạy do gầy yếu, người chẳng phong lưu chỉ vì nghèo
*
Nhiêu nhân bất thị si hán, si hán bất hội nhiêu nhân
Người rộng lượng hẳn không si ngốc, kẻ si ngốc không thể rộng lòng
*
Thị thân bất thị thân, phi thân khước thị thân
Chính người thân lại chẳng thân, chẳng người thân lại là thân mới kỳ
*
Mỹ bất mỹ, hương trung thủy, thân bất thân, cố hương nhân
Chẳng trong cũng nước ao nhà, chẳng thân cũng khách quê ta đó mà
*
Oanh hoa do phạ xuân quang lão, khởi khả giáo nhân uổng độ xuân
Chim, hoa còn sợ ngày xuân hết, chẳng lẽ con người uổng phí xuân

Tướng quân hàng thê

Tác giả: Lam Cầm | Convertngocquynh520 | Editor: lientriducnguyet

Độ dài: 10 chương

 ————————–

Chương 5.1

 

“Vi thần đã tìm được công chúa.”

Tân Tử Ký vừa vào cung, lập tức ném cho hoàng thượng một câu.

“A?” Hoàng thượng ngẩng đầu lên sau đống tấu chương chất cao như núi.

“Ngươi nói cái gì?” Hắn không phải nghe lầm chứ?

“Vi thần nói, đã tìm được công chúa.” Tân Tử Ký lặp lại lần nữa.

“Ngươi tìm được ở đâu? Ngươi tự mình nghiệm chứng qua sao? Nàng có khỏe không? Nàng có biết mình là nữ nhi của trẫm không?” Hoàng thượng ném lại một loạt vấn đề cho Tân Tử Ký. Hắn muốn lập tức xác nhận kỹ càng, không chỉ quan tâm nàng có phải công chúa hay không, mà còn quan tâm Tân Tử Ký có chính mình nghiệm quá vết bớt trên người nàng.

Tân tử ký lạnh nhạt nói: “Hoàng thượng, nàng đúng là công chúa. Nhưng là nàng cũng giống như hoàng thượng, không đáng yêu chút nào.”

Trên đời này dám nói chuyện đối với hoàng thượng như vậy, đại khái cũng không có mấy người, nhưng hoàng thượng nghe không những không tức giận, ngược lại còn bật cười.

“Nữ  nhi của trẫm sao có thể không đáng yêu? Hẳn là ngươi nghĩ thoát y phục của nàng, nàng lại không cho ngươi toại nguyện, chống đối tới lui mới có thể để lộ vết bớt cho ngươi thấy, đúng không?” Hoàng thượng nói nói, vẻ mặt tràn đầy mập mờ.

“Sự thật hoàn toàn ngược lại.”  Trên đời này đại khái không ai có thể tin tưởng sự thật này đi. “Hoàng thượng, là nàng muốn thoát quần áo của ta.”

Tân Tử Ký nói tới đây, tất cả thái giám bên cạnh đều trợn tròn mắt. Khắp thiên hạ lấy nghĩa quân thần ai lại không cấm kỵ, hai người này lại mang đề tài thoát y phục ra thảo luận nha? Huống chi nữ nhân kia lại là nữ nhi của một trong hai người!

“A!” Hoàng thường hứng thú cười. “Nàng muốn thoát y phục của ngươi, vậy tại sao đến cuối cùng y phục của nàng lại bị ngươi thoát đi nga?”

“Hoàng thượng, cái này nói rất dài dòng  ——”

Thật vất vả tìm được người để kể khổ, Tân Tử Ký làm sao có thể nhịn xuống? Lập tức hắn liền mang chuyện đã xảy ra nhất nhất bẩm báo hoàng thượng.

“Đây chính là ngươi nữ nhi, hoàng thượng.” Tân Tử Ký hết sức đau đầu nói. “Hiện nàng đang chờ ở bên ngoài, ngươi tự mình lựa chọn có muốn nhận thức nàng hay không.”

Hai tròng mắt đen của Tân Tử Ký sáng quắt khóa trụ hoàng thượng, ý tứ như đang nói: nếu ngươi thấy nữ nhi này quá kém cỏi không thuộc loại huyết thống của ngươi, vậy thì không cần nhận thức nàng.

“Đương nhiên là muốn.” Hoàng thượng nghe xong, ngược lại hưng phấn dị thường. “Liên lập tức muốn gặp nàng, ngươi đi dẫn nàng vào đi!”

Đối mặt cái ôm nhiệt tình của lão nhân gia trước mặt, Thượng Quan Đồng đúng là bị dọa đến.

“Hoàng thượng. . . . . .” Thượng Quan Đồng khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhíu lại, không biết vì sao lão nhân gia cao cao tại thượng này sẽ ôm mình nhiệt tình như vậy.

“Thượng Quan Đồng. . . . . . Ngươi nói ngươi tên là Thượng Quan Đồng?” Hoàng thượng kích động hô tên của nàng, ôm lấy nàng không ngừng rơi lệ.

“Đúng vậy, hoàng thượng.” Trời ạ, nàng sắp không thở nổi.

Thượng Quan đồng chật vật trụ lại thân mình, liền nhìn thấy sắc mặt Tân Tử Ký không đúng chút nào.

Mà đến tột cùng, Tân Tử Ký khó chịu những gì nha? Thành thật mà nói, hắn còn không thể hiểu chính mình. Hắn chỉ biết, đối với loại tình cảnh phụ tử ôm nhau khóc thật khiến hắn không thể đi thưởng thức.

Thấy lão nhân kia ôm nàng, trái tim hắn cũng khó chịu cực điểm!

Tới lúc này sắc mặt của hắn ngày càng kém. Nam nhân khác ôm nàng, liên can gì tới hắn? Hắn làm gì vì vậy mà tâm tình không tốt?

Nhưng là, trời đánh, hắn cư nhiên không thể chịu nổi nam nhân khác ôm nàng! Dù là thân sinh cũng không được!

“Hoàng thượng.” Tân Tử Ký nhàn nhạt lên tiếng. “Ngươi như vậy sẽ dọa đến nàng. Đừng quên ta chưa nói với nàng quan hệ của các ngươi.”

Hoàng thượng lúc này như bừng tỉnh đại mộng buông nàng ra, nhìn Thượng Quan Đồng đang hoang mang sợ hãi mỉm cười mở miệng, “Trẫm kể một chuyện xưa cho ngươi nghe đi…”

Đó là một chuyện xưa không thể công khai thừa nhận. Bởi năm đó vì thể diện quốc gia, tất cả mọi người đều nghe nói tiểu công chúa vừa mới ra đời liền bệnh mà chết. Không một ai biết, nàng còn sống rất tốt, hơn nữa đang đứng trước mặt hắn.

“Như vậy nghĩa là sao?” Nghe hết chuyện xưa của hoàng thượng, Thượng Quan Đồng đôi mắt sáng ngời trừng lớn như mắt thỏ nhỏ, một hồi lâu sau mới lên tiếng.

“Ý của ta là, ngươi là nữ nhi của trẫm, Đồng Đồng.” Hoàng thượng từ ái nhìn nàng. “Ngươi là công chúa”.

“A?” Thượng Quan Đồng vẫn là không cách nào tin. “Điều này sao có thể?” Nàng thập phần xúc động. Dù sao cũng đã sống hảo hảo mười sáu năm, trải qua nhiều năm như vậy sao có thể chỉ qua một đêm biến thành công chúa?

“Ngươi phải gọi trẫm là phụ hoàng.” Hoàng thượng nhìn nàng mỉm cười, tràn đầy mong đợi.

“Phụ hoàng?” Thượng Quan Đồng nhất thời khó có thể tiếp nhận, liên tục lắc đầu. “Không, ta có cha, cha ta tên là Thượng Quan Huận. . . . . .  Ta đều gọi hắn là cha”.

“Đồng Đồng, bọn họ chỉ là dưỡng phụ của ngươi mà thôi, bọn họ đã giao ngươi cho trẫm rồi.” Hoàng thượng giải thích, hắn biết trong khoảng thời gian ngắn nói cho nàng biết chuyện như vậy sẽ làm nàng không cách nào chịu đựng, nhưng hắn vẫn phải nói cho nàng biết.

Bởi vì, hắn thật lòng mong đợi nàng kêu hắn một tiếng phụ hoàng.

“A. . . . . .” Thượng Quan Đồng giờ mới hiểu được tại sao mẹ đặc biệt lúc nàng phải đi vẻ mặt bi thương như vậy.

Thì ra là bọn họ đã sớm biết! Thì ra là bọn họ không cần nàng. . . . . . Hoá ra là như vậy . . . . . . Không! Nàng đột nhiên xông ra ngoài, cự tuyệt tiếp nhận sự thật như vậy.

“Ta là Thượng Quan Đồng, ta không phải là cái gì công chúa!”

“Đồng Đồng!”

Tân Tử Ký không nghĩ tới chuyện hội diễn biến như vậy, vội vàng gọi tên nàng, theo nàng xông ra ngoài. Ngay cả chính hắn cũng không có phát giác, mình không thể gọi tên nàng như vậy.

“Ngươi không thể chạy đi như vậy, đó là hoàng thượng.” Hắn đuổi theo nàng, một tay lấy nàng ôm vào trong ngực. Để nàng đối mặt mình, nói cho nàng biết phải tuân thủ lễ nghi, lại quên chính hắn cũng không quá tuân thủ.

“Không sao”

Ra tiếng không phải ai khác, chính là hoàng thượng.

Hoàng thượng ngưng mắt nhìn Thượng Quan Đồng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp giờ phút này đang tràn đầy nước mắt, dung túng mỉm cười. “Nàng không chưa quen cũng bình thường, không thể tiếp nhận cũng là bình thường, trẫm sẽ không trách tội.”

“Hoàng thượng ——” Tân Tử Ký nhìn hoàng thượng, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết hồi đáp thế nào. Dù sao đây là chuyện của phụ tử bọn hắn, mà hắn chỉ là một ngoại nhân, thuần túy chỉ là một ngoại nhân.

Tại sao nghĩ tới đây, tim của hắn thế nhưng lại loáng thoáng rung động? Tại sao hắn thế nhưng lại muốn vì nàng làm điều gì đó?

Đáng chết, hắn đến tột cùng là làm sao vậy?

Mà hoàng thượng, chỉ là trầm mặc nhìn Thượng Quan Đồng.

Không muốn chịu đựng cái nhìn trầm mặc như vậy, Thượng Quan Đồng đem khuôn mặt nhỏ nhắn đang khổ chôn trong ngực Tân Tử Ký.

Hoàng thượng nhìn, lộ ra một vài tia cười khổ.

“Đồng Đồng trước ở tạm chỗ của ngươi. Ngươi phải chăm sóc Đồng Đồng thật tốt.” Hoàng thượng giao phó Tân Tử Ký. “Ít nhất bây giờ ngươi là bờ vai của nàng.”

“Ta là bờ vai của nàng?”

Bị hoàng thượng nhắc nhở, Tân Tử Ký thiếu chút nữa lập tức đẩy nàng ra. Nhưng là nghĩ đến tình cảnh của nàng, hắn không có biện pháp xuống tay. “Hoàng cung lớn như vậy, tại sao không để cho nàng ở nơi này, muốn nàng ở chỗ nào nơi ta?”

Không được, hắn không thể để cho tiểu nữ nhân này tiến vào chiếm giữ phủ tướng quân, nếu không đẩy một thân bản lãnh mang đến nạn tai này rời khỏi, nhất định hắn sẽ rất nhanh đến cảnh giới chết không có chỗ chôn nha.

“Bởi vì nàng với ngươi là đồng bạn sinh tử tương giao, nàng với ngươi tương đối quen thuộc, như vậy nàng tương đối sẽ không sợ hãi.” Hoàng thượng rất nghiêm túc nói xong.

Tân Tử Ký nghe được trong lòng run sợ. Nàng không sợ hãi, nhưng là hắn sợ muốn chết!

Còn sinh tử tương giao! Thật mệt cho lão đầu tử này nghĩ ra.

“Vấn đề là, nàng là ngươi nữ nhi.” Tân Tử Ký nghĩa chánh từ nghiêm nói. Nói cách khác, nữ nhi của mình chính mình phải chăm sóc.

“Bởi vậy cho nên, trẫm lấy thân phận là phụ thân của nàng, đem chính mình nữ nhi phó thác cho ngươi. Bái thác.” Hoàng thượng nhìn Tân Tử Ký đang khom người chào, bên môi chợt hiện nhất mạt xảo trá ý cười.

Tân Tử Ký cả người như bị sét đánh.

Cái này căn bản là bức hiếp biến tướng a! Hắn hoàn toàn không có cơ hội cự tuyệt.

Ta cô linh lâu lắm, tưởng như hàng thế kỷ trôi qua, rốt cuộc gặp được người. Một tách trà nóng, vài câu chuyện trò, vậy là trái tim ta đã mừng vui vô hạn, phải chăng người đến là bởi sứ mệnh sưởi ấm lòng ta? Ta không biết, cũng không muốn biết. Tất cả đến một cách tự nhiên, hai chúng ta trở thành hai nửa chữ “chân tình”, ta vui vẻ đón nhận và cũng hồi hộp mong chờ. Sẽ là gì đây?

Đêm, ta thao thức suy tư, ta đang có chưa phải là tốt nhất, ta an ủi mình, không tốt nhất nhưng là chân tình, ta phải giữ lấy, phải nâng niu trân quý như một phần cơ thể của ta vậy.
Nhiều đêm trôi qua.
Ta đã nghĩ mình sẽ đi đến kết một tiểu thuyết ngôn tình, mà không liệu được  tất cả chỉ mới bắt đầu. Chân tình nào ở bên ta… Tình yêu trong ta lớn dần, nở rộ một đoá phù dung. Phù dung tuyệt sắc, đẹp rực rỡ nhưng sớm nở tối tàn. Trái tim ta đau quá, cảm tình ta đau quá, bi thống và châm chọc làm sao. Hôm nay chúng ta thuộc về hai thế giới rất xa nhau, ta phải buông xuống để thanh thản.
Ta từng nghĩ, “liên trì dục nguyệt” là cảnh đẹp ý vui, trăng đùa ao sen. Sự thật là cảm tình của chúng ta cũng tựa như thế, bóng trăng đáy nước, có thể ngắm, có thể tán thán nhưng không thể chạm vào. Sự đời nay cảnh còn người mất, có thể trách ai đâu…
Ngày lại ngày, ta tựa cửa nhìn trời, nhìn hoàng hôn rồi lại đêm về, âm thầm rơi lệ hồi lâu. Trái tim ta đầy những tổn thương, đôi vai ta gánh vác đã quá nặng, ta còn có thể kiên trì đi xuống sao?
Takhông trách đời, cũng không trách người,, tất cả một hồi sự cũng chỉ là cảm tình mà một kẻ cô linh độc lai độc vãn ta chờ đợi nhưng chưa đáng có. Ta sẽ thôi nghĩ về tất cả, trả mình về ao sen bóng nước, thở dài ngậm ngùi mà qua…

Sài Gòn thường mê hoặc bước chân người đi bởi tấm áo lộng lẫy kiêu sa của từng góc phố, hàng cây, hay con hẻm dài hun hút lá me bay mỗi chiều nhạt nắng. Những khi đó, chỉ cần dặn lòng ngừng lại, một không gian hẻm phố sẽ mở ra với muôn vàn lối nhỏ tưởng chừng như vô tận, nửa chào đón, nửa thân quen đến lạ kỳ.

Không mang nhiều ký hiệu kiến trúc của làng nông thôn, bóng dáng cây đa, hay đền miếu như ngõ Hà Nội, lối vào hẻm đất Sài Gòn chỉ là một lối đi qui ước được hình thành một cách tự nhiên theo địa thế với những ngôi nhà nằm kề nhau, ôm ấp những mảnh đời không giống nhau của những con người tứ xứ tụ hội về mảnh đất này cùng lập nghiệp. Ngõ chỉ là ngõ, hẻm chỉ là hẻm, nhưng lối đi nho nhỏ không tên (thường chỉ có số cho dễ phân biệt) ấy cứ đan xen vào nhau như một mê cung, xuyên từ phố này qua phố kia, rồi trổ ra đại lộ chính đầy bất ngờ. Bởi có hẻm, là có từ “đột ngột hiện ra…”, không đột ngột hiện ra một tiệm chạp phô, thì hiện ra xe hủ tiếu, hàng bún riêu, bún ốc… hay hiện ra một bà bán bánh mì, hiện ra mấy chiếc bàn gỗ nhỏ cà phê cóc theo kiểu bình dân… và chạm phải vô số mặt tiền đường lớn đến ngạc nhiên.Không chỉ vậy, có thể nói hẻm phố Sài Gòn là một không gian văn hóa đậm đặc, đầy ắp. Ở đó người ta chia sẻ với nhau mọi nỗi buồn vui, sướng khổ, nhọc nhằn và cả những mâu thuẫn trong đời sống thường ngày. Có khi trở thành vô khối ký ức với người này, người nọ như: “Hồi đó, mỗi rằm tháng bảy tui rủ thằng bạn chạy từ hẻm này qua hẻm khác giựt đồ cúng cô hồn, rằm tháng tám thì xếp hàng rước đèn ống lon luồn lách khắp xóm qua những con hẻm quanh co. Đêm giao thừa lại được áo mới, giày mới cũng đi qua những ngõ hẻm theo mẹ lên chùa…” thân mật và gần gũi biết dường nào. Chẳng thế mà ai muốn khám phá Sài Gòn, đều phải thăm những con hẻm để lắng nghe hơi thở, nhịp đập của thành phố phương Nam này.
Sài Gòn bây giờ đã vắng nhiều những tiếng rao: “Bánh mì nóng giòn đâ..â..ây”, “Ai ăn xôi khúc hông?”…, nhất là về đêm. Dù vậy, không thiếu những người bán hàng rong vẫn quang gánh kĩu kịt từng con hẻm quanh co giữa ồn ào xe cộ, khiến người ta ít nhiều có những ký ức mông lung gợi nhớ, đi đâu xa lại chạnh lòng nhớ tiếng rao đêm, tiếng chổi của những người quét rác, tiếng bước chân người qua lại, tiếng gõ phát ra từ những xe hủ tiếu mì… vang đi khắp xóm.
Có thể bây giờ phố không còn trẻ đâu
Tiếng rao đêm đã khàn hơn một chút
Trong mưa khuya nhớ thương lời rao sáng
Giữa nắng ngày thương nhớ tiếng rao đêm
(Sài Gòn trong khúc nhớ quên – thơ Trần Kiêu Bạc, California)

Chẳng rõ vài thập kỷ nữa những con hẻm sẽ ra sao, hay thành phố nhiều năm biến đổi chỉ còn những tòa nhà trọc trời, những đường xe điện ngầm “xuyên bang”, với quán xá tấp nập như một thành phố bên dưới một thành phố, không cách chi tìm được một con hẻm nhỏ. Ngay con hẻm bây giờ cũng đã thay đổi nhiều. Một cơ thể kiến trúc từ sự rõ ràng của những lối đi, cho đến sự mạch lạc của từng ngôi nhà, quện chặt với nếp sống của người trong hẻm, giờ đang biến dạng trong nhu cầu sống của con người. Song có điều lạ là với không gian chật chội này, cứ chiều chiều lũ trẻ có thể níu nhau từ nhà này qua nhà khác để chơi đùa. Mấy bà, mấy chị có thể hội nhau lại cùng nhặt rau chung. Cánh đàn ông dễ bề tận dụng lối đi hẻm làm thành sân sửa xe, hay quán cà phê xóm nho nhỏ. Cuộc sống cứ thế trôi êm dịu trong một không gian hẻm đầy thi vị. Cái “tối lửa tắt đèn” ấy chắc chắn sẽ theo mãi đến tận tuổi già của ai đó, để người đi xa hiểu đường xá dù thay tên đổi họ, dù cơi rộng nới đường, thì mãi mãi hẻm phố Sài Gòn vẫn hằn in trong ký ức mỗi cư dân hẻm.

12509331240507350

Yêu Một Người Có Thể Yêu Bao Lâu ?

Trong lòng luôn nghĩ đến một câu nói “yêu một người có thể yêu bao lâu ?” là một đời? hay là một tíc tắc? anh không biết, bởi vì vẫn đang yêu, bởi vì chưa quên được em. Yêu một người, rốt cuộc có thể yêu bao lâu? mà cần phải yêu bao lâu? để đến lúc nhớ lại anh không cảm thấy đau lòng, cần phải yêu bao lâu, để đến lúc nhớ lại không còn rơi nước mắt ?

Yêu một người, rốt cục có thể yêu bao lâu? để quên một người rốt cục phải chờ đến khi nào? anh không thể chứng minh, bởi vì vẫn đang yêu em, vì còn yêu em hơn thế nữa, còn là bởi trái tim anh vẫn đang đau. Không biết nhiều năm sau, vào lúc trăng lên, anh nhớ em, lúc anh nhớ đến em, không biết anh có còn đau lòng. Nếu như có thể để anh biết, có thể yêu em bao lâu? nếu như có thể để anh hiểu, sẽ phải đau khổ trong bao lâu? Nếu như anh có thể biết tình yêu của anh kéo dài đến lúc nào, nó có bao nhiêu điều tốt đẹp ?. Trong lúc yêu em, anh sẽ yêu em hết mình, để đến lúc không còn yêu em nữa, thì anh hoàn toàn có thể quên em đi. Thế nhưng, anh chẳng thể vượt qua nổI thời gian, anh cũng không biết cách đi đến tương lai, anh không biết phải đến thời điểm nào, mới có thể hoàn toàn quên em đi.

Anh đã từng nói với gió, với trăng, nói với lòng mình rằng đã “anh đã quên em”. Anh đã từng ở trong đêm tối, trong giấc mơ, tự nói với chính mình rằng “anh đã quên em”. Thế nhưng, nước mắt vẫn rơi sau mỗi giấc mơ, vào lúc nắng vàng rực rỡ vẫn đột nhiên nhớ đến em, đột nhiên chờ đợi trong vô vọng, và trong lúc chờ đợi, nước mắt anh lại lăn đầy trên má. Anh vẫn sẽ ở trong câu chuyện tưởng như bình thường ấy, đau thấu tận tim gan.

Nếu như trong lúc yêu, có thể yêu hết mình một lần, thì nếu như không còn yêu nhau nữa, sẽ hoàn toàn có thể quên nhau đi. Nếu như lúc tình đã yêu lìa xa rồi, có chăng phút ra đi quay đầu lại, sẽ thấy nó có bao nhiêu điều tốt đep. Tại sao trên đường đi, vẫn cần có lúc quay đầu nhìn lại, vì sao lúc tình yêu kết thúc rồi, mà vẫn cần phải nhớ lại, vì sao tình yêu đến, vì sao tình yêu lại ra đi ?.

Yêu một người, là dùng trái tim hay là dùng nước mắt? yêu một người, là yêu một đời hay chỉ yêu ngắn ngủi? Thiên trường địa cửu rốt cuộc là gì, là bên nhau một đời hay là chờ đợi một đời ? Nếu như một đời cũng không chờ được, thì sao còn thề yêu, nếu như đã yêu một đời mà không hề quay đầu nhìn lại, vậy thì tình yêu hay là thiên trường địa cửu đây ?

Anh vẫn cứ tin thiên trường địa cửu, một đời chờ đợi, có lẽ cũng sẽ không chờ đợi đến lúc quay đầu nhìn lại tình yêu đã qua. Nếu như đã có chờ đợi, thì tất đã có một khoảng thời gian rất dài hoài niệm. vậy thì cho dù bao nhiêu năm sau, anh nhớ lại, vẫn sẽ có một phần thuộc về quá khứ chờ mong.

Yêu, là vượt qua thiên trường địa cửu. Nếu như nhiều năm sau, ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một không gian thuộc về em, ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một phần thuộc về tình yêu thời thanh niên, vẫn thấy cảm động. Thì tình yêu đó cũng đã là thiên trường địa cửu rồi.

Yêu thì bất kể yêu bao lâu!

(ST)

Tướng quân hàng thê

Tác giả: Lam Cầm | Convertngocquynh520 | Editor: lientriducnguyet

Độ dài: 10 chương

 ————————–

Chương 4.2

 

“Hỏi sao còn chưa cưới, thì ra tân nương tử ngươi lại tính toán bỏ trốn! Chẳng lẽ các ngươi không cần chúng ta chúc phúc sao?”

Tân Tử Ký còn chưa mang Thượng Quan Đồng đi khỏi Nguyệt Tường trang, đã bị một đoàn thôn dân bao vây.

“Ta không có. . . . . .” Thượng Quan đồng lẩm bẩm nói, không biết phải làm thế nào giải thích mới phải.

“Chúng ta cũng biết không phải ngươi.” Đám thôn dân chỉa mũi nhọn về phía Tân Tử Ký. “Tại sao ngươi không chờ chúng ta chúc phúc cho các ngươi?”

“Đừng làm rộn.” Tân Tử Ký mặt lạnh tối sầm lại. Mảnh đất này thật đúng là nơi địa không linh, càng thêm không có nhân kiệt a. (nói ngược từ câu “địa linh nhân kiệt”)

“Chúng ta nào có làm rộn? Ngươi thú Đồng Đồng, cư nhiên không làm hôn lễ như vậy khác nào cô phụ Đồng Đồng?”

“Đúng vậy, đúng vậy.” Thôn dân nhất nhất gật đầu. “Không chỉ thật xin lỗi Đồng Đồng, ngươi còn thật có lỗi với chúng ta nga. Ngươi phải biết chúng ta chờ nhìn nàng mặc giá y đã bao nhiêu lâu rồi!”

“Ta không có gả…..” Thượng Quan Đồng chưa kịp giải thích rõ lại bị thôn dân ngắt lời.

Tân Tử Ký lạnh lùng nhìn đám thôn dân gật gù, nội tâm thầm nghĩ những người này nếu thật muốn nhìn nàng mặc giá y, sao lại không quyên góp 30 loại giá y khác nhau để cho nàng có thể mỗi ngày đều mặc một bộ giá y bất đồng để biểu diễn?

“Để cho bọn họ đi thôi.” Thượng Quan Huân cùng Lý thị xuất hiện, kịp thời cứu vớt đôi nam nữ còn chưa ra khỏi Nguyệt Tường trang. “Là chúng ta đáp ứng để bọn họ rời đi….”

“À? Tại sao?”

“Không phải vì các ngươi không có tiền mời tiệc, cho nên mới như vậy đi?”

“Nhưng là từ lúc nào các ngươi lại trở nên nghèo túng như vậy rồi? A, chẳng lẽ người nam nhân kia là thổ phỉ, chẳng những cướp tiền của các ngươi, còn uy hiếp các ngươi?”

“Nhưng xem hắn không giống thổ phỉ a!”

“Chẳng lẽ hắn nhìn giống như cường đạo sao?”

“Vấn đề là hắn cũng không quá giống như ăn trộm!”

Chủ đề suy đoán đột nhiên đảo ngược 360 độ phóng đại, mà khi mọi người đoán hết một vòng thì Tân Tử Ký sớm đã mang theo Thượng Quan Đồng cao bay xa chạy rồi.

Tân Tử Ký vì hoàn thành mệnh lệnh của hoàng thượng, cơ hồ là cả đêm liều mạng lên đường đưa nàng trở lại kinh thành.

“Mệt quá. . . . . .” Cuối cùng về đến kinh thành, Thượng Quan Đồng cũng đã mệt rã rời. “Nương không phải nói muốn dẫn ta ra xem một chút bên ngoài sao?”

Tại sao nàng chỉ có thể ngồi ở trong xe ngựa, ngủ đủ ăn, ăn no ngủ, liền đầu cũng cấm không được lộ ra, cơ hồ không nhìn đến được gì cả?

“Đó là lý do không tốt chút nào.” Tân Tử Ký cười khẽ, mang nàng vào phủ tướng quân. “Ta cho người dẫn ngươi đi nghỉ ngơi, sáng sớm ngày mai ta dẫn ngươi đi gặp mặt một người.”

“Gặp người? Phải gặp người nào?” Thượng Quan Đồng nghi ngờ hỏi.

“Ngươi nhìn thấy hắn sẽ biết.” Tân Tử Ký bí hiểm nói, nghĩ đến ngày mai sẽ có thể đưa nàng ra ngoài, liền không nhịn được thở ra một hơi.

Chỉ là, tại sao trừ thở phào nhẹ nhõm ở ngoài, nội tâm còn cảm thấy chút cảm giác chua xót đây? Tân Tử Ký lắc đầu một cái, quyết định coi thường nó.

Tân Tử Ký còn không nghĩ đến, chưa mang nàng đi gặp hoàng thượng hai người đã vì một chuyện nhỏ tranh chấp mãi không xong.

Mà cái đó chuyện nhỏ đó, tuyệt đối liên quan đến vật nhỏ đầy mao nhung kia của nàng.

“Tại sao không thể ôm đứa nhỏ cùng đi?”

“Sẽ không ai mang theo tiểu bạch thỏ đi gặp hắn.” Tân Tử Ký cực kỳ tức giận nói, không biết tại sao nàng nhất định phải mang thỏ nhỏ cùng đi.

“Ta cũng không đi.” Thượng Quan Đồng cố ý muốn cùng tiến cùng lùi với tiểu sủng vật của mình. “Ta nhất định phải dẫn đứa nhỏ cùng đi. Đứa nhỏ còn chưa quen cuộc sống nơi đây, không ai chăm sóc nó ta sẽ rất lo lắng.” Nàng vuốt ve tiểu bạch thỏ.

“Ngươi ——”. Chẳng lẽ nàng không biết nàng so với kia tiểu bạch thỏ mới càng không hiểu làm sao để chăm sóc chính mình? “Ta sẽ mời người chăm sóc nó. Trong tướng quân phủ nhiều đôi mắt như vậy, tuyệt đối sẽ không để nó chạy mất.”

“Nhưng ta vẫn không yên lòng.” Thượng Quan Đồng lo lắng trùng trùng nói.

“Không có nhưng nhị gì hết.” Tân Tử Ký tỏ rõ khí phách tướng quân.

“Nhưng là. . . . . .” Thượng Quan Đồng vẫn như cũ chưa từ bỏ ý định.

“Không có nhưng là.” Tân Tử Ký  hỏa khí càng lúc càng thịnh vượng.

“Vậy. . . . . .” Thượng Quan Đồng vẫn cố sức chống đối.

“Câm miệng!”

Tân Tử Ký rốt cuộc cũng không thể chịu được nữa, cấp tốc ôm nàng vào trong ngực của mình, cuồng bạo ngăn chận môi của nàng.

Tiểu bạch thỏ bị kinh sợ, từ trong ngực của nàng nhảy xuống.

Nếu là bình thường, nàng nhất định thật nhanh đem đứa nhỏ kéo lên, hảo hảo trìu mến một phen.

Nhưng là lần này cũng không có.

Bởi vì nàng cũng là một trong số người bị hại nha.

Môi của hắn nhanh chóng ngăn chận lại mọi phản kháng của nàng, khiến nàng đắm chìm trong hơi thở. Hắn không chỉ nhẹ nhàng thưởng thức môi nàng, mà còn thăm dò vào phần ướt át bên trong.

Nàng thật không ngờ  hắn sẽ làm như vậy. Một đôi mắt sáng long lanh như nước hồ ngơ ngác nhìn hắn công thành chiếm đất.

“Nhắm mắt ngươi lại.” Hắn không dừng lại động tác, chỉ là tạm thời rời đi môi của nàng; thấy nàng theo lời nhắm mắt lại sau. Ưng môi lần nữa đặt lên nàng, mãnh liệt tiến công.

Hắn mang đến ngọt ngào trong miệng, để cho nàng không nhịn được lên tiếng ưm, toàn thân mềm hóa vô lực phải tựa vào hắn, cơ hồ sắp ngất đi.

Ở nàng mềm mại nhu thuận, hắn phát hiện mình cũng không thỏa mãn, càng muốn có được nàng.

Điều này làm cho hắn hoàn toàn cả kinh, cả người cứng lại.

“Đi thôi!”

Sắc mặt hắn nặng nề nhặt tiểu bạch thỏ lên, vứt xuống trong ngực nàng.

Thật đáng tức giận, trừ nụ hôn kia, tại sao hắn còn cảm giác được mình mãnh liệt ham muốn có được nàng? Hắn nhất định là bị nữ nhân này ép điên rồi, nhất định là vậy.

Hắn dùng miệng của hắn. . . . . . ngăn chận miệng của nàng.

Tại sao?

Thượng Quan Đồng ôm thật chặt thỏ nhỏ, đi theo bên cạnh hắn, không dám hỏi hắn cái vấn đề này.

Coi như nàng u mê ngu ngốc, cũng nhận thấy đây là động tác rất thân mật. Vậy tại sao hắn sẽ đối với nàng làm ra chuyện như vậy đây?

Hắn giống như rất tức giận, nhưng là nếu tức giận như vậy, tại sao muốn đối với nàng làm ra thân mật như vậy  động tác đây?

Không hiểu. Nàng thật không hiểu.

Chỉ là, cùng hắn làm động tác thân mật như thế, nàng không những một chút cũng không có cảm giác không thoải mái, còn cảm thấy rất thoải mái, rất kích động, giống cả thiên hạ chìm đắm trước mắt nàng.

Nàng đến tột cùng là thế nào? Tại sao lại có cái cảm giác kỳ quái chưa từng trải qua như thế này đây? Loại cảm giác này gọi là gì?

Thượng Quan Đồng càng nghĩ càng đau đầu, cuối cùng quyết định không tiếp tục suy nghĩ nữa.“Hỏi sao còn chưa cưới, thì ra tân nương tử ngươi lại tính toán bỏ trốn! Chẳng lẽ các ngươi không cần chúng ta chúc phúc sao?”

Tân Tử Ký còn chưa mang Thượng Quan Đồng đi khỏi Nguyệt Tường trang, đã bị một đoàn thôn dân bao vây.

“Ta không có. . . . . .” Thượng Quan đồng lẩm bẩm nói, không biết phải làm thế nào giải thích mới phải.

“Chúng ta cũng biết không phải ngươi.” Đám thôn dân chỉa mũi nhọn về phía Tân Tử Ký. “Tại sao ngươi không chờ chúng ta chúc phúc cho các ngươi?”

“Đừng làm rộn.” Tân Tử Ký mặt lạnh tối sầm lại. Mảnh đất này thật đúng là nơi địa không linh, càng thêm không có nhân kiệt a. (nói ngược từ câu “địa linh nhân kiệt”)

“Chúng ta nào có làm rộn? Ngươi thú Đồng Đồng, cư nhiên không làm hôn lễ như vậy khác nào cô phụ Đồng Đồng?”

“Đúng vậy, đúng vậy.” Thôn dân nhất nhất gật đầu. “Không chỉ thật xin lỗi Đồng Đồng, ngươi còn thật có lỗi với chúng ta nga. Ngươi phải biết chúng ta chờ nhìn nàng mặc giá y đã bao nhiêu lâu rồi!”

“Ta không có gả…..” Thượng Quan Đồng chưa kịp giải thích rõ lại bị thôn dân ngắt lời.

Tân Tử Ký lạnh lùng nhìn đám thôn dân gật gù, nội tâm thầm nghĩ những người này nếu thật muốn nhìn nàng mặc giá y, sao lại không quyên góp 30 loại giá y khác nhau để cho nàng có thể mỗi ngày đều mặc một bộ giá y bất đồng để biểu diễn?

“Để cho bọn họ đi thôi.” Thượng Quan Huân cùng Lý thị xuất hiện, kịp thời cứu vớt đôi nam nữ còn chưa ra khỏi Nguyệt Tường trang. “Là chúng ta đáp ứng để bọn họ rời đi….”

“À? Tại sao?”

“Không phải vì các ngươi không có tiền mời tiệc, cho nên mới như vậy đi?”

“Nhưng là từ lúc nào các ngươi lại trở nên nghèo túng như vậy rồi? A, chẳng lẽ người nam nhân kia là thổ phỉ, chẳng những cướp tiền của các ngươi, còn uy hiếp các ngươi?”

“Nhưng xem hắn không giống thổ phỉ a!”

“Chẳng lẽ hắn nhìn giống như cường đạo sao?”

“Vấn đề là hắn cũng không quá giống như ăn trộm!”

Chủ đề suy đoán đột nhiên đảo ngược 360 độ phóng đại, mà khi mọi người đoán hết một vòng thì Tân Tử Ký sớm đã mang theo Thượng Quan Đồng cao bay xa chạy rồi.

Tân Tử Ký vì hoàn thành mệnh lệnh của hoàng thượng, cơ hồ là cả đêm liều mạng lên đường đưa nàng trở lại kinh thành.

“Mệt quá. . . . . .” Cuối cùng về đến kinh thành, Thượng Quan Đồng cũng đã mệt rã rời. “Nương không phải nói muốn dẫn ta ra xem một chút bên ngoài sao?”

Tại sao nàng chỉ có thể ngồi ở trong xe ngựa, ngủ đủ ăn, ăn no ngủ, liền đầu cũng cấm không được lộ ra, cơ hồ không nhìn đến được gì cả?

“Đó là lý do không tốt chút nào.” Tân Tử Ký cười khẽ, mang nàng vào phủ tướng quân. “Ta cho người dẫn ngươi đi nghỉ ngơi, sáng sớm ngày mai ta dẫn ngươi đi gặp mặt một người.”

“Gặp người? Phải gặp người nào?” Thượng Quan Đồng nghi ngờ hỏi.

“Ngươi nhìn thấy hắn sẽ biết.” Tân Tử Ký bí hiểm nói, nghĩ đến ngày mai sẽ có thể đưa nàng ra ngoài, liền không nhịn được thở ra một hơi.

Chỉ là, tại sao trừ thở phào nhẹ nhõm ở ngoài, nội tâm còn cảm thấy chút cảm giác chua xót đây? Tân Tử Ký lắc đầu một cái, quyết định coi thường nó.

Tân Tử Ký còn không nghĩ đến, chưa mang nàng đi gặp hoàng thượng hai người đã vì một chuyện nhỏ tranh chấp mãi không xong.

Mà cái đó chuyện nhỏ đó, tuyệt đối liên quan đến vật nhỏ đầy mao nhung kia của nàng.

“Tại sao không thể ôm đứa nhỏ cùng đi?”

“Sẽ không ai mang theo tiểu bạch thỏ đi gặp hắn.” Tân Tử Ký cực kỳ tức giận nói, không biết tại sao nàng nhất định phải mang thỏ nhỏ cùng đi.

“Ta cũng không đi.” Thượng Quan Đồng cố ý muốn cùng tiến cùng lùi với tiểu sủng vật của mình. “Ta nhất định phải dẫn đứa nhỏ cùng đi. Đứa nhỏ còn chưa quen cuộc sống nơi đây, không ai chăm sóc nó ta sẽ rất lo lắng.” Nàng vuốt ve tiểu bạch thỏ.

“Ngươi ——”. Chẳng lẽ nàng không biết nàng so với kia tiểu bạch thỏ mới càng không hiểu làm sao để chăm sóc chính mình? “Ta sẽ mời người chăm sóc nó. Trong tướng quân phủ nhiều đôi mắt như vậy, tuyệt đối sẽ không để nó chạy mất.”

“Nhưng ta vẫn không yên lòng.” Thượng Quan Đồng lo lắng trùng trùng nói.

“Không có nhưng nhị gì hết.” Tân Tử Ký tỏ rõ khí phách tướng quân.

“Nhưng là. . . . . .” Thượng Quan Đồng vẫn như cũ chưa từ bỏ ý định.

“Không có nhưng là.” Tân Tử Ký  hỏa khí càng lúc càng thịnh vượng.

“Vậy. . . . . .” Thượng Quan Đồng vẫn cố sức chống đối.

“Câm miệng!”

Tân Tử Ký rốt cuộc cũng không thể chịu được nữa, cấp tốc ôm nàng vào trong ngực của mình, cuồng bạo ngăn chận môi của nàng.

Tiểu bạch thỏ bị kinh sợ, từ trong ngực của nàng nhảy xuống.

Nếu là bình thường, nàng nhất định thật nhanh đem đứa nhỏ kéo lên, hảo hảo trìu mến một phen.

Nhưng là lần này cũng không có.

Bởi vì nàng cũng là một trong số người bị hại nha.

Môi của hắn nhanh chóng ngăn chận lại mọi phản kháng của nàng, khiến nàng đắm chìm trong hơi thở. Hắn không chỉ nhẹ nhàng thưởng thức môi nàng, mà còn thăm dò vào phần ướt át bên trong.

Nàng thật không ngờ  hắn sẽ làm như vậy. Một đôi mắt sáng long lanh như nước hồ ngơ ngác nhìn hắn công thành chiếm đất.

“Nhắm mắt ngươi lại.” Hắn không dừng lại động tác, chỉ là tạm thời rời đi môi của nàng; thấy nàng theo lời nhắm mắt lại sau. Ưng môi lần nữa đặt lên nàng, mãnh liệt tiến công.

Hắn mang đến ngọt ngào trong miệng, để cho nàng không nhịn được lên tiếng ưm, toàn thân mềm hóa vô lực phải tựa vào hắn, cơ hồ sắp ngất đi.

Ở nàng mềm mại nhu thuận, hắn phát hiện mình cũng không thỏa mãn, càng muốn có được nàng.

Điều này làm cho hắn hoàn toàn cả kinh, cả người cứng lại.

“Đi thôi!”

Sắc mặt hắn nặng nề nhặt tiểu bạch thỏ lên, vứt xuống trong ngực nàng.

Thật đáng tức giận, trừ nụ hôn kia, tại sao hắn còn cảm giác được mình mãnh liệt ham muốn có được nàng? Hắn nhất định là bị nữ nhân này ép điên rồi, nhất định là vậy.

Hắn dùng miệng của hắn. . . . . . ngăn chận miệng của nàng.

Tại sao?

Thượng Quan Đồng ôm thật chặt thỏ nhỏ, đi theo bên cạnh hắn, không dám hỏi hắn cái vấn đề này.

Coi như nàng u mê ngu ngốc, cũng nhận thấy đây là động tác rất thân mật. Vậy tại sao hắn sẽ đối với nàng làm ra chuyện như vậy đây?

Hắn giống như rất tức giận, nhưng là nếu tức giận như vậy, tại sao muốn đối với nàng làm ra thân mật như vậy  động tác đây?

Không hiểu. Nàng thật không hiểu.

Chỉ là, cùng hắn làm động tác thân mật như thế, nàng không những một chút cũng không có cảm giác không thoải mái, còn cảm thấy rất thoải mái, rất kích động, giống cả thiên hạ chìm đắm trước mắt nàng.

Nàng đến tột cùng là thế nào? Tại sao lại có cái cảm giác kỳ quái chưa từng trải qua như thế này đây? Loại cảm giác này gọi là gì?

Thượng Quan Đồng càng nghĩ càng đau đầu, cuối cùng quyết định không tiếp tục suy nghĩ nữa.

%d bloggers like this: